Trang chủ Sunday, August 20th, 2017

Thư Cô Hồng Cám Ơn Các Em Cựu HS THTA

[ Thursday, 26 July, 2012 ]

 

 

THƯ CÁM ƠN CÁC EM THUẬN AN

CÔ NGUYỂN THỊ HỒNG

 

 

 

 

Các em cựu học sinh Thuận An thân mến,

Đến hôm nay cô đã ở trên đất Mỹ năm tháng rồi. Cô còn nhớ rất rõ tâm trạng bùi ngùi xen lẫn hoang mang lo lắng trong thời gian trước lúc cô từ giã quê hương, con cháu.

Nhưng vừa sang đến đây, cô đã được vợ chồng các em Phương Nga, Tiên Loan, Bửu Hằng, Nhung Đức, Hiếu Uyển, Loan Mộng … đến thăm. Các em ở xa thì điện thoại chào mừng thăm hỏi… Rồi các cuộc họp mặt tại nhà Tiên Loan vào ngày 25 tháng 3 thật đông vui và cảm động. Cả Truyền ở tận Canada cũng có mặt. Cô đã được đi dự hai đám cuới: con trai của Hiếu Uyển và con gái của Hà trọng Hiền. Ở đó cô có dịp gặp mặt các em ở xa về dự như Mai, Bê, Hường, Thiệp, Mộng, Ngẫu … Thật là vui.

Trong tháng Sáu cô lại được các em ở thành phố Seattle, WA. mời lên thăm. Cô được ngắm cảnh trời mây, non nước xanh tươi mát mẻ, được thưởng thức các sản vật đặc biệt tươi ngon của xứ “mãi mãi xanh”. Cô được chứng kiến cuộc sống thành đạt của một số em ở đây, cùng sự đảm đang khéo léo của các cô dâu Thuận An, được đi thuyền trên hồ nước trong xanh tại nhà Tải, vui nhất là có cả vợ chồng Sơn Nga từ Canada, vợ chồng Ngữ, Kiểm Quyên bỏ dở công việc làm ăn để về thăm cô thăm bạn.

Cô còn được vợ chồng Tuyết Nhung đãi một chuyến thăm viếng bảo tang Paul Getty, phim trường Holywood, được đặt chân lên các dấu chân của các nghệ sĩ tài tử nổi tiếng một thời.

Rồi đầu tháng Bảy vừa qua, cô được vớ chồng Anh Tuyết – Đính về thăm, rồi đưa cô lên San José để dự cuộc hội ngộ cựu học sinh Thuận An ở xứ thung lũng Hoa Vàng.  Cô được ngắm những cánh đồng mênh mông xanh ngát, các loại cây trái nho, dâu, táo … những trại chăn nuôi bò có thể cung cấp sữa cho cả nước Mỹ cũng nên. Cô được Lộc đưa đi thăm cầu Golden Gate và miền duyên hải. Ôi còn gì vui bằng được gặp lại những gương mặt thân thương của học sinh cũ! Các em Lâm (2 người cùng tên Lâm), Diên, Sanh, Tấn, Minh, Sơn, Thọ, Hữu … vẫn những nét xưa. (Cô xin lỗi nếu thiếu sót em nào vì không nhớ hết) Bất ngờ nhất là sự có mặt của chị em Tuý Vân, Thanh Mai cùng vợ chồng Tương – Hiếu (anh của Túy Vân), các em ở thật xa xôi vậy mà vẫn bay về dự. Cả Hiệp, Chính và vợ chồng Xõa, Ngẫu bận việc mà phút cuối cùng cũng có mặt. Thật là vui và cảm động.

Cô rất cám ơn vợ chồng Hồng Minh, vợ chồng Sương Tâm, nhất là vợ chồng Hùng Thu thật vất vả tổ chức tiếp đón cô thầy và các bạn bè tại nhà thật chu đáo. Dù Sương, Tuyết, Thuyền không học Văn với cô nhưng tình cảm các em thật mặn mà dễ thương. Các em vẫn hồn nhiên tinh nghịch như xưa (có thể hơn xưa nữa đó!) khiến cuộc hội ngộ chan hòa tiếng cười, tiếng hát.

Xúc động hơn cả là cô được Hùng, Hiệp dẫn đến thăm Văn Bá Tường. Thật xót xa trước bệnh tình của Tường (không biết sẽ “ra đi” khi nào theo lời Tường nói). Tường là bác sĩ giỏi nên phân tích căn bệnh của mình thật rành rẽ và bàn đến cái chết thật tự nhiên. Bao công lao học hành, tài năng, danh vọng, tiền tài trong suốt nửa đời người, chỉ tíc tắc tai nạn mà tan tành như mây khói. Cuộc đời thật phù du. Cho nên các em ơi hãy cẩn thận chăm sóc sức khỏe và bản thân các em nhé.

Trong những phút vui hội ngộ ở đây, cô vẫn luôn tưởng nhớ đến các em cựu học sinh Thuận An còn ở quê nhà, các em vẫn thường liên lạc, thăm viếng thầy cô, bè bạn, vẫn thường tổ chức các cuộc hội ngộ với thầy với bạn. Và nhớ nhất các cuộc gặp gỡ ở “Vườn Ai” Vỹ Dạ với các thầy cô Thuận An cũ. Phần đông các thầy đều lên lão làng cả, nhưng các cuộc gặp gỡ vẫn rộn tiếng cười.

Thế là năm tháng qua mau. Cô biết rằng có được niềm thân ái giữa thầy cô và các bạn nhanh chóng và rộng rãi như hôm nay là nhờ nỗ lực rất lớn của các em trong ban tổ chức, các em đã đầu tư trí tuệ và công sức để thành lập trang mạng thuậnan.net, vận dụng thành quả của công nghệ tiên tiến để làm đẹp tình người, tình quê hương đất nước. Được biết mới đây Ban biên tập đề nghị thi tuyển tài năng viết văn có phần thưởng để khuyến khích các mầm non. Đó là một sáng kiến hay, cô sẵn sàng hợp tác.

Và trên hết, cô hết sức sung sướng vì nhận thấy tình đoàn kết của các em, lúc nào cũng nhớ về trường cũ cùng bạn bè, thầy cô thân thương. Một lần nữa cô cám ơn tất cả cựu học sinh Thuận An. Cô mong được phép lưu trú trên đất nước này để mãi mãi là người mẹ, người chị tinh thần của các em.

Thân ái,

Cô Hồng.