Trang chủ Sunday, May 28th, 2017

Nói với con đôi điều về quê hương

[ Wednesday, 18 May, 2011 ]

Nói với con đôi điều về quê hương
Rất giản đơn như câu chuyện đời thường
Ba không phải là người rao giảng
Hay hoa hòe với ngôn ngữ văn chương

Quê hương đâu phải là danh từ trừu tượng
Quê hương đâu phải là ý niệm cao vời
Mà ở trong con là hơi con thở
Là lưỡi con quen nồng vị trùng khơi

Quê hương khởi đi từ lòng mẹ
Chín tháng cưu mang vất vả bồi hồi
Những trở trăn và những âu lo
Con ra đời trong cơn đau xé ruột

Quê hương cũng chính là tên con đó
Là Ca Dao, là Tiểu Ngọc, Văn Lang
Để một lần có ai lên tiếng gọi
Là nhắc một lần: con – Giòng máu Việt Nam

Cũng khơi đi từ tiếng khóc đầu đời
Từ giòng nước mắt vui mừng của mẹ
Những giọt sữa thơm nồng bao khốn khó
Giọt Cam Lồ mang ý nghĩa thiêng liêng

Quê hương là vòng tay của mẹ
Là vành nôi, là tiếng hát ru hời
Giọng ca dao dặt dìu bên cánh võng
Truyện thần tiên truyền lại tự bao đời

Tiếng gọi Ba, Mẹ từ khi biết nói
Mẫu tự A, B từ thuở đến trường
Những bài học về núi sông cây cỏ
Lịch sử Ông Cha, đạo lý luân thường

Quê hương là bát cơm gạo tẻ
Là bữa ăn bên bếp lửa gia đình
Quê hương là những ngày lễ Tết
Rộn rã niềm vui, rào rạt chân tình

Quê hương là những ngày lao tù cơ cực
Cố gắng sống còn, giữ cứng đôi chân
Là mẹ, là ngoại thân cò lặn lội
Nuôi cháu, nuôi con vất vả vô ngần

Quê hương là chiếc áo dài tha thướt
Vẫn vờn bay theo mỗi bước con về
Chiếc nón bài thơ che nghiêng mái tóc
Đôi guốc học trò rộn rã đường quê

Quê hương là những ngày nắng ấm
Trải lụa vàng trên đồng lúa xôn xao
Là những đêm trăng giòng sông lấp lánh
Vẳng giọng ai hò tiếng hát bay cao

Là những ngày mưa dầm không muốn dứt
Áo lá tơi không đủ ấm thân người
Là cơn bão cuốn theo con nước lũ
Mái rạ quê nghèo rên rỉ xác xơ

Quê hương là bà con nội ngoại
Là những dân quê chất phát thật thà
Trái bắp, củ khoai xẻ dần cơn đói khó
Miếng ngọt bùi cùng lẫn miếng xót xa

Này nhé con quê hương là tất cả
Là ngọn rau, tấc đất, mái nhà tranh
Giọng nói, câu hò, nụ cười, khóe mắt…
Và biết bao điều con gặp chung quanh

Hãy nhớ nghe con giữ thơm quê mẹ
Bằng cố gắng bây giờ phấn đấu vươn lên
Tuổi trẻ con là tương lai dân tộc
Ta sẽ về dựng lại nước non xưa

(Trích: Những Nhánh Sông Quê Hương -Thi tuyển 5 tác giả –
xuất bản lần thứ 1 tại Hoa Kỳ – 2003 – trang 118-121)
||
======= English version) ================
||
Something to tell my child about homeland


My child! I have something to tell you about homeland

Which is so simple as any chat in our daily life

I am your father, not your preacher

The preacher used to over – embellish what he says by abusing literary languages!

Well, homeland is not an abstract word at all

Homeland is not a sublime idea, either

In concrete terms for you, homeland is likely some air that you breathe,

Some delicious – or sometimes exotic – food that your tongue usually prefers to taste

Your homeland started to exist, first, from your mother’s womb,

Then, with her 9 month pregnancy full of tiredness, anxiety,

Nervousness, and agony…

Until you were born at her excrutiating labor-pains!

Homeland is also your proper name, itself,

such as Ca Dao, Tieu Ngoc, Van Lang…

So, once your name is called out

You are reminded, at once, of your original race: Vietnamese

At also started to exist since you first cried at the beginning of your life,

As well as since your mother shed her happy tears right after her giving birth…

The sweet-smelling milk drops from her in milk drops from her innumerable miseries

Could be comparable to the spiritually significant Holy-water drops

Homeland was your mother’s embraces

Your little cradle with so melodious lullabies,

Beautiful folk-songs harmoniously floating over your hammock,

Wonderful fairy-tales kindly handed down through generations

Your first babblings “Mom, Dad” since your started to speak

Your first spelling “a,b” since you began your first schooling days

Your lessons about terrain and vegetations,

About our ancestors’ history, and moral values

Homeland was your bowls of cooked regular-rice

In our family meals beside kitchen-stove

Homeland was our traditional holidays and Tet festivals

Which are always overflowing with vivid joys, and intimate sincerities

Besides, homeland still was the days of imprisonment and destitution!

We tried to survive by always keeping our legs stronger…

Homeland was our mothers and grand-mothers, who were-so skinny and so weak as some egrets hunting for foods at muddy swamps

Trying to bring up their offsprings despite their multiple hardships

Homeland was your graceful robe that’s flapping in the wind,

And following each of your foot-steps on your way home

It was your conical palm-leaf hat that you put obliquely on your head,

And the accelerated sounds of your pair of student’s wooden sandals on countryside roads

Homeland was some sunny and warm days

With beautiful sunshines like a large and yellowish silk-veil spreading out all over breezy rice-paddies

It was some moonlit nights, and glittering rivers

With lovely singing voices melodiously resounding up sky – high

It was some almost interminable drizzling cold days

While palm-leaf rain-coats failed to keep human bodies enough warm!

It was some typhoons accompanying floods

Devastating all the cottages at lamentable and destitute countryside areas

Our homeland is all our relatives from both paternal and maternal sides,

And all other rustic and honest peasants,

Who often shared out, together, even some corn-cobs or some potatoes to cut off their famines,

And shared out the same happiness as well as hardship in their lives

My child! Our homeland is everything,

Such as a bunch of vegetables, a plot of land, a cottage,

A speaking accent, a singsong, a smile, a glance,

And so many things else you can meet around you

Do remember to safe keep the honor of your motherland

By trying all your best to move forwards!

Your present young age is the future of our nation

We will return to rebuild our old homeland!

(English version by NGUYEN HUU LY)

One Response to “Nói với con đôi điều về quê hương”

  1. Cám ơn tác giả bài thơ NÓI VỚI CON ĐÔI ĐIỀU VỀ QUÊ HƯƠNG. Văn phong chân tình mộc mạc rất Việt Nam, rất quê hương, tác dụng giáo dục văn hóa việt rất lớn.
    Kính chúc ban quản trị trang web thuanan.net, kính chúc Tác giả cùng gia quyến thân bằng, cùng quí thi hữu Văn-Thơ luôn vui khỏe hạnh phúc an lành nhiều may mắn.
    Nguyên hải xin phép được trích đăng lại bài thơ trên vào trang webblog http://www.vonga1.wordpress.com

    Trân trọng kính chào

Leave a Reply

Click vào icon để chọn thêm vào bài thảo luận của bạn.

http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/bye.gif 
http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/good.gif 
http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/negative.gif 
http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/scratch.gif 
http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/wacko.gif 
http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/yahoo.gif 
http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/cool.gif 
http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/heart.gif 
http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/rose.gif 
http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/smile.gif 
http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/whistle3.gif 
http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/yes.gif 
http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/cry.gif 
http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/mail.gif 
http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/sad.gif 
http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/unsure.gif 
http://thuanan.net/wp-content/plugins/wp-monalisa/icons/wink.gif 
 

Xem thêm : Thơ ca