Archive for the ‘Truyện cười’ Category

Vợ là cái đinh

Saturday, October 5th, 2013

Hai người đàn ông ngồi uống nước và tâm sự với nhau: “Sao ông không có bản lĩnh đàn ông gì cả. Hôm qua tôi thấy vợ ông quát lớn quá trời đi”.
> Lý do bị thương/ Người chồng bất hạnh/ Cách sản xuất bao cao su

– Ừ! Mình cũng sai mà nhưng có sợ vợ cũng tốt mà. Vợ mình chứ vợ ai mà sợ.

– Ôi trời. Phải học tập tôi đây này. Không bao giờ biết sợ vợ là gì, mình phải có bản lĩnh của đàn ông chứ. Sao phải sợ vợ. Vợ là cái đinh!

Bất ngờ bà vợ ông ta về nhà và đứng sau lưng 2 người từ lúc nào. Bà lên tiếng nhẹ nhàng:

– Ông vừa nói gì cơ? Vợ là gì?

Với sự nhanh trí và một chút sợ hãi ông ta lí nhí đáp:

– Vợ là cái đinh còn mình là…. cái kim!

KLTT (st)

Chuyện Vui Cuối Tuần

Friday, March 8th, 2013

Kỹ Sư và Luật Sư

Một kỹ sư qua đời. Linh hồn anh ta tìm đến cổng thiên đàng. Thánh Peter xem qua hồ sơ và phán
– Cậu là kỹ sư à? Cậu đến nhầm chỗ rồi
Hồn anh kỹ sư buồn rầu tìm đến cửa địa ngục. Tất nhiên là địa ngục thì chẳng từ chối ai cả. Chẳng bao lâu, anh kỹ sư thấy rất khó chịu về tiện nghi dưới địa ngục, anh ta bắt đầu thiết kế thang máy và điều hòa không khí. Một thời gian sau, địa ngục có cả thang máy, điều hòa và hố xí tự hoại nữa. Mọi người rất yêu quý anh.
Một ngày kia Thượng Đế phone xuống hỏi chuyện Quỷ Sa tăng
– Này anh bạn, tình hình dưới ấy thế nào?
– Ồ, cảm ơn ngài. Dưới này vừa nhận được một kỹ sư khoảng 6 tháng nay, bây giờ hay lắm, đã có cả thang máy và điều hòa không khí rồi.
– Cái gì? Peter lại nhầm lẫn rồi. Sao lại để cho kỹ sư xuống dưới đấy? Cậu gửi ngay cái thằng kỹ sư ấy lên đây cho tôi.
– Ồ không, thưa ngài. Cái gì chứ việc đó thì không thể được. Có kỹ sư thích lắm.
– Này, có làm ngay hay không thì bảo. Tôi khởi kiện anh ngay bây giờ.
– Ha ha ha. Thích kiện hả? Trên ấy làm gì có thằng Luật sư nào đâu mà đòi kiện với chả cáo.

Ăn Phở

Cu Tí đi học về khoe với mẹ:
– Mẹ ơi! Hôm nay con được điểm 10 về môn ” Vệ Sinh Thường Thức “
– Con của mẹ giỏi quá! Để mẹ dẫn con đi ăn phở.
– Hay quá! Chờ con lấy áo mưa mặc rồi hẵng đi mẹ nhé.
– Trời đâu có mưa. Sao phải mặc áo mưa hả con?
– Ăn phở phải mặc áo mưa. không thôi bệnh đấy mẹ ạ.
– Ai dạy con vậy? Vệ sinh phòng bệnh thường thức của con để đâu rồi?
– Tại bữa nọ con nghe ba nói với bác Hai xê: ” Huynh cứ đi ăn phở mà không chịu mặc áo mưa. Có ngày bị bệnh Aids thì bỏ xừ đó “
– Mẹ cu Tí: !?!

LL-PTH

Nụ cười cuối tuần ……

Thursday, September 27th, 2012

Ba điều ước

Có một người kia đến nhà thờ và xin Chúa ban cho 3 điều ước .Chúa đồng ý và hỏi ngươi ước gì?
Điều ước thứ 1:”Con ước mình được dẹp trai” .Chúa :”Ta đồng ý” .
Điều ước thứ 2:”Con muốn được giàu sang ” . Chúa :”Ta đồng ý” .
Điều ước thứ 3:” Xin chúa cho con 3 điều ước ” .Chúa nhìn người đàn ông vô tội , mỉm cười và nói :”Con thấy chân ta bị gì không ?”
Người đàn ông :”Dạ chân chúa bị đóng đinh ” . Chúa nói :”Chân tao mà không đóng đinh thì tao đá chết mày rồi !


Những câu trả lời chí lý

Tại sao lại gọi là ông trăng (ông mặt trời, ông sao) mà không gọi là bà trăng!?
Câu trả lời: Bởi vì ông đẹp hơn bà! à sure …
Tại sao chỉ có bà phù thuỷ độc ác mà không có ông phù thuỷ độc ác!?
Câu trả lời: Không có người đàn ông nào độc ác như đàn bà! ….à chính xác !
Tại sao chỉ có mỹ nhân kế chứ không có nam nhân kế!?
Câu trả lời: Họ không gian xảo như phụ nữ được!… à yes, of course …
Tại sao người ta nói: ‘Nếu muốn trả thù một ai đó, hãy gửi cho hắn một người đàn bà đẹp’!?
Câu trả lời: Bởi vì có được người đàn bà này, hắn phải làm việc cả đời mà không được hưởng! hix hix …

HVH(st)

Người Việt nói tiếng Anh

Sunday, August 5th, 2012

Đời sống có những huyền bí mà những người đạo Thiên Chúa Giáo nếu chịu khó đọc Kinh Thánh sẽ tìm ra câu trả lời. Tại sao Xe đò Hoàng có xe bus chạy nối liền Orange County-Los Angeles- San Jose? Vì Kinh Thánh Mác đoạn 16 câu 15 Chúa phán với loài người: “Hãy đi khắp thế gian…”. Tại sao bố mẹ mình đẻ như vịt, gia đình Việt Nam lúc nào cũng đông lúc nhúc? – Vì Sáng Thế Ký đoạn 9 câu 1 nói: “Đức Chúa Trời ban phước cho Nô-ê và các con trai của Nô-ê, rồi nói với người rằng: Hãy sanh sản thêm nhiều, làm cho đầy dẫy trên trái đất”. Tại sao đàn bà đau đớn khi sinh đẻ? Vì Eva nghe lời con rắn phạm tội nên Chúa phạt trong Sáng Thế Ký đoạn 3 câu 16: “Ta sẽ thêm điều cực khổ bội phần trong cơn thai nghén; ngươi sẽ chịu đau đớn mỗi khi sanh con”. Tại sao mỗi quốc gia nói một thứ tiếng? Vì thiên hạ muốn xây tháp Babel cao tận trời nên Chúa phạt cho mỗi người nói một thứ tiếng khác nhau, không ai hiểu ai do dó không thể nào tiến hành cuộc xây cất. Sáng Thế Ký đoạn 11 câu 7 Chúa phán: “Chúng ta hãy xuống trần làm lộn xộn tiếng nói để chúng nó không hiểu nhau”.

Thế nhưng có một điều Kinh Thánh, hay ông Đạo Dừa, hoặc Chiêm Tinh Gia Huỳnh Liên không thể nào giải thích được: Tại sao người Mỹ, người Anh nói tiếng Anh? Tại sao người Pháp nói tiếng Pháp? Tại sao người Việt nói tiếng Việt Nam?

Tiếng Pháp, tuy không độc vận như tiếng Việt, nhưng dễ phát âm vì thấy sao nói vậy. Trong khi tiếng Anh thì cùng một chữ nhưng lại phát ngôn ba, bốn nẻo khác nhau, chẳng biết đường nào lần. Cùng một chữ a, trong chữ apple thì đọc là áp-pồ,nhưng trong chữ gate thì đọc là ghết(ơ), trong chữ national thì lại đọc là na-shô-nôl, và trong chữ bare thì lại đọc là ber. Đã thế, mẫu tự cuối của một chữ phải nói ra hơi gió, không thì người Mỹ không hiểu. Người Việt chúng ta đại đa số khi nói tiếng Anh ai cũng nuốt âm gió. Thí dụ như chữ good, đọc đúng là gúđ(ơ)với vần cuối đơ uốn lưỡi trong miệng, thì người mình chỉ nói gút, làm người Mỹ nghe muốn điên cả đầu. Hầu hết chúng ta nếu sống ở Việt Nam từ bé đến lớn chừng 16, 17 tuổi rồi sang Mỹ ở thì mặc dù nói tiếng Anh trẹo quai hàm cho đến 50 năm sau cũng chẳng bao giờ phát âm đúng như người Mỹ.

Cộng với việc uốn lưỡi trẹo quai hàm, nếu mình đánh dấu nhấn sai chỗ, người Mỹ nghe sẽ không hiểu. Ngày xưa khi mới sang là dân tỵ nạn, tôi đến tiểu bang Pensylvania. Khi vào học trung học ở California, bạn Mỹ trong lớp hỏi tôi trước đó ở đâu, tôi trả lời là ở Pen-sôl-vê-Ní-a. Họ lắc đầu không hiểu chỉ vì tôi đọc nhấn mạnh sai ở vần “Ní”. Vần nhấn đúng là ở chữ “Vế”: Pen-sôl-Vế-ni-a.

 

Tôi sang Mỹ từ năm 17 tuổi, bây giờ phát âm tiếng Anh vẫn còn dở ẹc. Có ở thêm chục năm nữa thì vẫn là anh Mít nói tiếng Mỹ. Ấy là tôi không phải là người thất học vì ngày xưa từ bé bố tôi đã dậy tôi tiếng Pháp ở nhà. Vào trung học lớp 6 tôi chọn chọn sinh ngữ chính Pháp văn. Đến năm lớp 9 thì như bao học sinh khác, tôi phải học thêm tiếng Anh là sinh ngữ phụ thứ hai. Tôi nói vòng vo tam quốc như thế để nhấn mạnh một điểm là tôi không đến nỗi ngu lắm khi học ngoại ngữ, thế mà sau 37 năm sinh sống ở Hoa Kỳ, tiếng Anh của tôi vẫn còn bập bẹ như chị bán bar trong xóm Bàn Cờ của tôi ngày xưa.

Có trình độ học vấn mà tôi còn thấy chới với, do đó hầu hết người Việt Nam sang Mỹ khi đã trưởng thành, nhất là những người ít học hay vào lứa tuổi 30, 40, thì không tài nào nói tiếng Anh được chuẩn.

Không đọc được tiếng Anh nên họ phát âm chữ Mỹ theo tiếng Việt nhiều tiếng vô tình nghe rất buồn cười.

Khi con của vợ chồng tôi còn nhỏ, chúng tôi thuê một bà Việt Nam săn sóc vào ban ngày khi chúng tôi đi làm. Dĩ nhiên là bà ta hoàn toàn không nói tiếng Anh. Nếu nghe bà ta phát âm tên con đường Kuehner (Kiu-nơr) gần nhà tôi thì bảo đảm người Mỹ sẽ há hốc kinh ngạc: đường Cu Nó. Đường Cu Nó ở phía Tây thành phố. Phía Đông thành phố nơi bà ta ở có một con đường tên Culver (Kôn-vơr) thì bà ta biến nó thành đường Cu Dơ. Thành ra bà ta ở đường Cu Dơ, nhưng mỗi sáng đi làm đến nhà tôi ở gần đường Cu Nó.

Con đường chính yếu gần nhà tôi là Yosemite (Dzồ-sé-mi-ti) thì bà ta đọc là Dô Xe Mít, thành phố kế bên Burbank (bơr-beenk) thì bà ta đọc là Bấp Bênh. Đi trên đường Dô Xe Mít (Yosemite) gập ghềnh nên nó kế bên thành phố Bấp Bênh (Burbank) là phải lắm!

Những cặp vợ chồng Việt trẻ sinh con ở Hoa Kỳ phần lớn đặt tên tiếng Mỹ cho con vì chúng nó xem như là dân Mỹ, chẳng còn liên hệ gì đến Việt Nam. Bố mẹ có thể gọi được tên con, nhưng đối với ông bà nội/ngoại, gọi cháu mình với tên Mỹ là cả một cực hình.

Hơn chục năm trước tôi có quen một anh bạn. Khi vợ sinh đứa con trai đầu lòng, anh ta đặt tên con là Kirt (Kơrt). Vài năm sau tôi đến ăn sinh nhật, gặp bà ngoại cháu bé thì bà ấy nói với tôi:

– Cái thằng Liêm thiệt hết sức nói. Tiếng Dziệt Nam mình có biết bao nhiêu là tên, nó hổng đặt tên con nó tiếng Dziệt để tui dễ gọi, mà nó lại đặt tên tiếng Mỹ, tui giận hết sức.

– Tiếng Mỹ với tiếng Việt cũng như vậy thôi, có gì đâu mà bác giận? Tôi hỏi và nói tiếp: Mình ở Mỹ thì nên đặt tên con nít tiếng Mỹ, chứ nếu không mai sau nó vào trường học, bạn bè không gọi được tên tiếng Việt thì tội cho nó.

-Trời ơi, tội cho nó nhưng ai tội cho tui? Nó đặt tên con tiếng Mỹ thì làm sao tui kêu? Mà có đặt tên Mỹ thì cũng kiếm cái tên gì cho tui gọi được. Đằng này nó đặt tên thằng cháu tui là cái gì… “Cứt”, “Cứt”. Ngày nào tui cũng gọi thằng cháu tui tên “Cứt”, “Cứt”, nghe kỳ quá!

Đứa bé tên là Kirt (Kơrt), bà ta đọc không được tên cháu của mình nên gọi nó là “Cứt”!

Thời đại đặt tên con là “Cái Tĩn” hay “Thằng Tũn” đã xa xưa lắm rồi. Bây giờ thì bố mẹ nào cũng tìm tên thật đẹp để đặt cho con. Michelle (mi-sheo) hay Sally (sa-ly), tên con gái ở Mỹ nghe thật hay nhưng nhiều ông bà nội/ngoại không phát âm được nên đổi tên cháu Michelle ra… “Mì xào”, Sally gọi là “Xá-lị”.

Một cô bạn gái nói cho tôi biết có một anh bạn, vợ sinh con trai, đặt tên là Christopher. Người nào cùng lứa tuổi tôi có thể nhớ trước 1975 có phim Tình Thù Rực Nắng, phim Mỹ nhưng không hiểu sao ở Việt Nam tựa đề phim lại là tiếng Pháp “Meutre au Soleil” (tựa tiếng Mỹ là “Summertime Killer”). Sở dĩ tôi còn nhớ vanh vách phim này vì hai tài tử chính, cô đào Olivia Hussey và anh chàng Christoper Mitchum cả hai đều đẹp. Tôi còn nhớ rõ Christopher Mitchum với bộ tóc mầu vàng, trông rất lạ vì tóc Á Đông của chúng ta mầu đen. Anh chàng này tóc vàng, da trắng, người Âu Mỹ trông thấy đã đẹp, tên anh ta Christopher nghe cũng đẹp nữa. Ấy thế mà bà nội Việt Nam ở Mỹ vì không nói được chữ Christopher (Khris-tô-phơr) tuyệt đẹp tên của cháu mình nên gọi nó là… “Tô Phở!”.

 

Anh này có một cậu em trai, cũng lấy vợ, và cũng sinh con trai. Hai vợ chồng người em đặt tên con là Tommy (tom-mi). Tên này thì quá dễ để cho ông bà gọi cháu, ấy thế mà bà cũng gọi trại ra theo âm Việt Nam: “Tô Mì”. Hai đứa cháu, một đứa là “Tô Phở”, một đứa là “Tô Mì”, bây giờ nó trở thành tên quá dễ để cho bà nội gọi cháu.

Tên đường xá ở Mỹ thì những người Việt tha hồ gọi theo tiếng của mình, chẳng quan tâm đến việc người Mỹ có hiểu hay không. Đây là một vài thí dụ tên đường xá, thành phố ở Mỹ, chữ trong ngoặc là phát âm đúng theo tiếng Mỹ, và chữ kế bên cạnh là người mình đổi sang tiếng Việt để đọc:

Magnolia (mặec-noó-li-a): Mặt ngó lia

Cullen (kơ-lân): Cù lần

McFadden (mặec-pha-đân): Mất phải đền

McLaughlin (mặec-láph-lân): Mắt láo liên

Brookhurst (brúk-hơrst): Bốc Hốt

McKee (mặec-ki): Mặc Kệ

Tully (tu-li): Tú Lỳ

Bascom (bas -com): Bát Cơm

Saratoga (sa-ra-tô-ga): Xỏ Lá To Gan

Piedmont (píd-mont): Bịt Mông

 

Sau đây là một người Việt nói một câu dùng tiếng Mỹ trà trộn thêm vào:

– Ông đi tới bảng tốp (stop), quẹo phải thì thấy đất to (drug store -drấg-stor: nhà thuốc Tây) mua cho tôi hộp ếch rình (aspirin), nghe nói ếch rình là thần dược còn chữa cô rồ (cholesterol) nữa!

 

Đây là một câu chuyện cũng về người Việt đọc tiếng Anh, lưu truyền trên Internet, tôi không biết ai là tác giả, xin chép lại nguyên văn:

“Tui xin kể một chuyện vui có thiệt 100%, xảy ra cho chính tui:

Cách đây vài tháng, một người bạn nhờ tui ra phi trường đón dùm một cô ca sĩ rất rất ư là nổi tiếng bên VN (xin cho phép tui tạm dấu tên cô ca sĩ đó). Nàng là thần tượng của giới trẻ bên đó và cũng như bên đây . Nàng rất ư là dễ thương và very cute! và thông minh luôn. Nàng sang đây hát show theo lời mời của nhóm người bạn của tui. Anyway, trên xe, nàng hỏi tui là nàng có thể xài thẻ tín dụng bên đây được không? tui hỏi lại là thẻ loại gì? của nhà băng nào? Thì nàng nhỏ nhẹ bảo là thẻ của nàng là thẻ “Con Mẹ Xin ăn”! Và cứ thế, suốt cả giờ, nàng huyên thuyên kể về cái thẻ “Con Mẹ Xin ăn” của nàng có rất nhiều tiền trong đó, nàng có thể dùng nó bất cứ lúc nào và bất cứ nơi nào trên thế giới.

Tui không dám hỏi. Cũng không dám ngắt lời nàng để hỏi. Trong lòng cứ ấm ức và thắc mắc, – Ngộ thiệt đó nha! Cớ sao nhà băng bên Việt Nam lại lấy một cái tên nghe oái oăm thiệt. Tại sao lại đi lấy tên nhà băng là “Con Mẹ Xin ăn” nhỉ? Thiếu gì tên đẹp mà sao hổng lấy. Mà lạ, nàng bảo là cái “Con Mẹ Xin ăn” băng này là lớn lắm đó nha… Em được họ cho em muốn xài bao nhiêu cũng được cả. Vì họ biết em có dư khả năng trả cho họ hàng tháng!” Chở nàng đến khách sạn, tui ngần ngừ rồi năn nỉ: “Em cho anh xem thử cái thẻ… của em được không?”

Mèng đét ui, té ra nó là cái thẻ Commercial Bank ! tui phá ra cười khom cả cái lưng còm ốm yếu cúa tui . Mà tất nhiên là hổng dám giải thích cho nàng hiểu tại sao mình cười . hi hi hi Suốt đời chắc hông bao giờ quên được cái kỷ niệm đó, kỷ niệm mà tui hông bao giờ dám kể lại cho nàng nghe cả!

Ghi chú:

Chữ “Commercial” nếu phát âm theo tiếng Anh thì không nghe giống “Con Mẹ Xin Ăn” nhưng nếu phát âm theo tiếng Pháp hoặc theo lối VN thì đúng là “Con Mẹ Xin Ăn”

 

Dùng tiếng Anh sai cũng tai hại không kém. Một chị bạn kể cho tôi nghe chị có một bà láng giềng người Việt Nam. Một buổi sáng chục năm trước bà ta ra xe thì gặp ông láng giềng Mỹ. Khi ông ấy hỏi: “Bà đi đâu thế?” , thì bà ta trả lời: “Sáng nay tôi đi tìm mua một cái condom” . Ý bà ta nói là muốn mua một cái condo (con-đô, không có m), chữ viết tắt của chữ condominium, có nghĩa tương tự như chữ apartment, nhưng bà ta lại nói nhầm là condom (con-đâm). Condom là bao cao su cho đàn ông dùng để ngừa thai!

Câu chuyện sau đây cũng là người Việt nói tiếng Mỹ:

Có một anh Việt Nam ngày xưa ở dưới Rạch Giá, sang đây làm nghề thợ ráp ở hãng tôi. Cũng giống như bao nhiêu người Việt mê nhạc Việt Nam, hát karaoke và tổ chức nhẩy đầm ở nhà, anh ta rất rành rẽ những điệu nhạc như Valse, Cha-Cha-Cha, Tango, Bolero, Rumba… Một hôm anh ta xuống Santa Ana vào một tiệm bánh để mua bánh paté chaud. Rất tự tin, anh ta ung dung nói với cô bán hàng:

– Cô bán cho tui ba cái bánh “ba-sô-đốp”.

Cô hàng ngẩn tò te nhìn vì không hiểu anh ta muốn gì, mà anh ta cũng không biết tại sao cô ta nhìn mình: Thay vì nói muốn mua bánh paté chaud, anh ta nói muốn mua pasodoble, một loại điệu nhẩy!

Đọc đến đây quý vị chắc sẽ có vài nụ cười và nói với tôi “Thank you” đã viết bài này. Tôi định trả lời “Không có chi” bằng tiếng Anh cho quý vị: “You are welcome”; nhưng thay vì phát âm đúng như người Mỹ nói: “You Arr Gweo Kâm”, tôi bắt chước một bà Việt Nam lớn tuổi ở tiểu bang Mả-Cha-Chú-Chệt (Massachusetts –Más-sa-chú-sệt) nói câu “You are welcome” với giọng An Nam Mít đặc sệt:

– Giò heo hầm.

Nguyễn Tài Ngọc

Cười cuối tuần

Friday, August 3rd, 2012

 

Trùng hợp

 

Ở quán rượu, một người đàn ông đang ngồi nhâm nhi ly rượu Martini tại quầy bar thì một cô gái xinh đẹp bước vào và ngồi bên cạnh. Ông ta quay sang bắt chuyện:

– Tôi đang ăn mừng cho một ngày đặc biệt.

Người phụ nữ đáp:

– Thật là trùng hợp. Tôi cũng đang ăn mừng. Vậy ông mừng vì dịp gì vậy?

– Tôi nuôi gà cảnh. Trước đây con gà mái của tôi không đẻ, nhưng hôm nay nó nhảy ổ rồi và cho ra một quả trứng rất xinh.

– Thật trùng hợp! Nhiều năm nay vợ chồng tôi không có con, nhưng bác sĩ vừa báo rằng tôi đang mang thai. Thật là mừng! Thế sao con gà của ông đẻ được vậy?

– Ồ, tôi đã đổi con gà trống khác!

– Thật là trùng hợp!..

 

Còn dám đi bác sỹ nữa không?

 

Bác sỹ hỏi thăm bệnh nhân:

– Loại thuốc mà tôi kê cho anh công hiệu chứ?

– Ồ, vâng! Cảm ơn bác sỹ đã chạy chữa.

– Thực sự công hiệu phải không?

– Vâng, thuốc rất tốt bác sỹ à!

– Vậy thì tôi phải uống thử xem. Tôi cũng bị đau y hệt như anh.

 

Hành hạ tên cướp

 

Một nhà băng bị cướp 200.000 đôla.

Chủ nhà băng nói với phóng viên:

– Anh cứ ghi là nhà băng bị mất nửa triệu đôla. Để xem thằng cha đó thanh minh với vợ hắn ta thế nào.

 

Mặt trời hay mặt trăng?

 

Hai gã say đang trò chuyện trên đường về nhà:

– Đẹp thật, nhìn trăng kìa!

– Sai bét! Đó là mặt trời!

Họ cãi nhau cho đến khi gặp một người lảo đảo đi ngược lại, một người hỏi:

– Này anh bạn, hãy nói xem cái vật đang chiếu sáng trên kia là mặt trời hay mặt trăng vậy ?

Người kia nhìn lên trời chăm chú rồi cau mày hỏi lại:

– Xin lỗi, các anh định hỏi về cái bên trái hay bên phải?

 

Còn sợ hơn

 

Người đàn ông đứng trên tầng thứ 24 của một cao ốc với ý định tự tử.

Bà vợ sợ quá bèn gào to qua loa phòng thanh:

– Mình ơi, mình nghĩ lại đi! Chúng ta còn cả một đoạn đường dài phía trước!

Nghe tới bấy nhiêu thôi, người đàn ông kia lập tức… nhảy.

 

Thiên đường

 

Giáo sư hỏi cả lớp:

– Ai có thể nêu hai sự kiện lớn trong cuộc đời của nhà thơ Anh Milton?

Một nam sinh viên nhanh nhẩu phát biểu:

– Sau khi kết hôn, nhà thơ viết tác phẩm “Thiên đường đã mất”. Đến khi vợ ông mất, ông viết tác phẩm “Thiên đường trở lại”.

 

Những kiểu ngủ có một không hai

Monday, July 30th, 2012

Khi cơn bùn ngủ kéo đến thì tất cả những nơi nguy hiểm và bụi bặm nhất cũng trở thành chỗ ngả lưng cho nhiều người lao động Trung Quốc.


Một công nhân đường sắt tranh thủ ngả lưng ngay giữa đường ray xe lửa.


Người cán bộ ngủ gục ngay trên bàn làm việc giữa ngổn ngang sách báo.

Chiếc ghế sofa hỏng giữa khu đổ nát trở thành giường cho một người ngang qua.

Cậu thanh niên này chọn ban công làm nơi dừng chân tạm thời trong giờ nghỉ trưa.

Chiếc ghế công viên là chỗ ngủ tiện lợi của vị cảnh sát này sau những giờ làm việc mệt nhọc.

Gầm xe tải là chiếc giường lớn lý tưởng của người đàn ông này để tránh cái nắng nóng.


Anh bảo vệ ngủ gật trước máy tính theo dõi.

Bãi cỏ xanh mát có thể trở thành chiếc giường êm ái cho những công nhân xây dựng.

Người bán hàng tôm cá chọn ngay chiếc chậu sạch rồi ngồi chui vào ngủ ngon lành.

Ông chủ cửa hàng chiếu kê gạch làm giường tranh thủ ngủ trong khi vắng khách.


Những viên gạch được xếp ngay ngắn là nơi ngả lưng của người công nhân xây dựng sau thời gian làm việc vất vả.

Giữa công trường ngổn ngang bùn đất, chiếc ống bê tông lớn là nơi người đàn ông này trưng dụng làm giường.

Hai người đàn ông đang ngủ ngon lành trên chiếc xe gắn máy.

Khi cơn buồn ngủ đến, thùng rác cũng là nơi lý tưởng để nghỉ ngơi.


Ông chủ hàng thịt cũng không cưỡng nổi cơn buồn ngủ.

Người phụ nữ lượm ve chai ngủ luôn trong bãi thu phế liệu.

Giữa cảnh lụt lội, cậu bé này tìm thấy một chiếc ghế sofa trống và không ngại ngần trèo lên ngủ khì.

Báo và bao tải trở thành chiếu và gối cho những người vô gia cư.


Xe buýt cũng là nơi bắt gặp nhiều cảnh ngủ khì thú vị.

Ngồi trên vỉa hè, hai người phụ nữ này cũng tranh thủ “làm một giấc”.
Theo: Hướng Dương (NS)
Ảnh: China Daily

Sao con khóc?

Monday, September 26th, 2011


Lời mẹ dạy …con trai !!!!

1.- Kẻ thù lớn nhất của con là vợ con.

2.- Ngu dốt lớn nhất của đời con là không hiểu được nó.

3.- Thất bại lớn nhất của đời con là không bỏ được nó.

4.- Bi ai lớn nhất của đời con là phải sống với nó.

5.- Sai lầm lớn nhất của đời con là quyết định lấy nó.

6.- Tội lỗi lớn nhất của đời con là nghe lời nó.

7.- Ðáng thương lớn nhất của đời con là bị nó sai khiến.

8.- Ðáng khâm phục lớn nhất của đời con là con vẫn chịu được
nó.

9.- Tài sản lớn nhất của đời con là những thứ nó đang giữ.

10.- Khiếm khuyết lớn nhất của đời con là con không lấy được
hai vợ.

Nghe xong, cậu con trai òa khóc. Bà mẹ ngạc nhiên hỏi :

– Sao con khóc ?

– Con thương bố con quá. Chính vì thế mà bố con mất sớm.

Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 5)

Sunday, April 17th, 2011

Đề: Em hãy tả về bà của mình.

Nhà em có nuôi một bà nội suốt ngày ngồi phẩy quạt nhưng ruồi không bay khỏi miệng, mồm luôn dạy cháu phải sạch nhưng bà lại lấy khăn lau bàn để lau ly uống nước.

Đề: Tả con trâu.

Quê em nhà nhà làm nông nghiệp nên gia đình ai cũng có một con trâu. Chú trâu nhà em rất khỏe mạnh và chăm chỉ. Ngày ngày chú theo bố em ra đồng để cày ruộng. Thân hình chú vạm vỡ, 2 chiếc ngà dương lên oai hùng. Chân chú rất to và đen hơn chân bố em.

Đề: Tả con mèo.

Nhà em có nuôi một chú mèo. Lông chú trắng mượt rất xinh xắn. Đầu chú to đúng bằng quả bóng nhựa 1.500 đồng mà mẹ mới mua cho em.

Đề: Tả về anh chị em của em.

Ông anh trai nhà em rất con trai và thông minh nữa, hẳn là vì anh có cái đầu to như trái dừa khô và đôi mắt đen huyền óng ả.

Đề: Tả con gà.

Nhà em có nuôi 1 con gà trống, chú ăn rất khỏe lớn rất nhanh càng lớn chú càng giống gà mái.

Đề: Tả buổi đi chơi mà em tham gia.

Chủ nhật vừa qua cả nhà em được tổ chức đi Vũng Tàu. Mọi người dậy từ rất sớm để tập hợp lên xe. Đi được một quãng đường mọi người trên xe đều ngủ chỉ trừ bác tài là còn thức vì bác đã uống thuốc chống ngủ.

(Nhiều độc giả sưu tầm)

Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 4)

Sunday, April 17th, 2011

Đề: Tả con trâu (của một học sinh thành phố).

Nhà em có nuôi một con trâu. Nó đáng yêu lắm. Hàng ngày, mẹ xích nó ở góc hiên. Trên cổ nó có đeo một cái nơ màu hồng thật xinh xắn. Nó ăn rất ít cơm. Nó có khuôn mặt trái xoan thanh tú.

Đề: Tả một buổi học.

Tùng tùng tùng, tiếng trống vang lên báo hiệu đã đến giờ vào lớp. Không còn cảnh nô nghịch, chạy nhảy nhốn nháo nữa. Các bạn, ai ai vào vị trí của người đó. Sách vở để ngay ngắn trên bàn. Cô giáo bước vào lớp. Học sinh đứng dậy chào cô. Cô mặc chiếc áo dài hoa rất đẹp. Tóc cô thẳng mượt thả đến ngang lưng. Cô đặt chiếc cặp đen lên bàn và cất tiếng dịu dàng: “Hôm nay có ai đóng tiền không?”

Đề: Tả em bé.

Ở bên nhà em có một bé gái rất dễ thương, hai mắt em bé to tròn như hai hột lạc sống, cái mũi em to như cái trống.

Đề: Tả con gà trống.

Nhà em có con gà trống rất to, chân dài. Hôm qua nó bị thiến rồi nên nó không đạp mái được nữa.

Đề: Tả một cái cây.

Cái cây rất cao và to, tán lá xum xuê, thân cây mười người ôm không xuể. Cái cây cao 15 cen ti mét.

Đề: Tả con lợn.

Con lợn nhà em. Cái mỏ nó nhọn. Cái đuôi nó cong. Cái mào nó đỏ. Cái cựa nó sắc. Em rất yêu con lợn nhà em.

Đề: Tả ông nội.

Ông nội em đẹp lão lắm, hai mắt ông tròn xoe như hai hòn bi ve, râu ông dài và mượt như chùm hoa bắp ngô, lúc nào đi ông cũng chống gậy giống như hề Sác-lô.

Đề: Tả bác công nhân.

Tay bác toàn dầu mỡ, trán thì lấm tấm mồ hôi, tai bác như hai cái mộc nhĩ. Thỉnh thoảng bác hay ra bờ rào vườn rau nhà em đi vệ sinh.

(Nhiều độc giả sưu tầm)

Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 3)

Sunday, April 17th, 2011

Đề: Tả cô giáo em.

Cô giáo em mặt đỏ như mặt trời, chân đi xào xạc tựa mây bay.

Đề: Tả buổi chào cờ đầu tuần.

Sáng thứ hai tuần nào cũng vậy, trường em lại tổ chức chào cờ. Đầu tiên là thầy hiệu phó phụ trách lao động lên mắng mỏ một tí. Sau đó đến lượt thầy hiệu trưởng lên mắng. Khi thầy hiệu trưởng mắng, cái cục ở cổ thầy cứ chạy đi, chạy lại.

Đề: Tả cây hoa hồng.

Những bông hồng xinh xinh như những con cún con đậu trên cành.

Đề: Tả cây bàng.

Ở cạnh nhà em cách một quán phở có một cây bàng. Cây bàng đã sống trên 10 năm nên nó đã già và nó đã biến thành cây đa.

Đề: Em hãy tả một con vật mà em yêu thích nhất.

Nhà em có một con chim chích bông, nó nhỏ và xinh, lông nó màu vàng óng, em thấy nó không ngừng nhảy và mổ mồi. Em rất yêu con gà của ông em.

Đề: Tả em bé.

Gần nhà em có một em bé rất dễ thương, vì hay bị té nên đầu em bị móp.

Đề: Đặt câu hỏi với vần: ôm, ốp.

Mẹ em tát em đôm đốp.

Đề: Đặt câu về phần gieo âm tiết.

Có con trâu, bị ruồi bâu. Có con chim, bị vỡ tim.

(Nhiều độc giả sưu tầm)

Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 2)

Sunday, April 17th, 2011

Đề: Tả một con vật mà em yêu nhất.

Nhà em có nuôi một con gà trống rất đẹp, em rất yêu nó. Hằng ngày, em cho nó ăn. Chiều chiều, em dắt nó đi dạo mát 15 phút.

Đề: Tả cái cặp đi học.

Bố em mua cho em cái cặp rất to và đẹp, hàng ngày em đeo nó đến trường, cái cặp đựng được nhiều sách vở, nó to như cái bình thuốc sâu của mẹ vậy!

Đề: Tả về ông bà nội.

Khi em được sinh ra thì bố mẹ em đã làm ma cho ông bà nội em rồi.

Đề: Tả về cô giáo mà em yêu quý.

Cô giáo em rất đẹp. Cô có vầng trán cao thể hiện sự thông minh. Mái tóc cô dài thướt tha như dòng nước. Nhưng em thích nhất vẫn là cái răng nanh của cô, nó làm cho nụ cười của cô thêm phần quyến rũ. Cô còn hay đọc tập làm văn cho tụi em chép nữa.

Đề: Tả người thầy em yêu quý nhất.

Thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở, thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. Cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm ngùi. Riêng em đứng nhìn theo thầy cho đến khi thầy xa dần, xa dần, đến khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản.

Đề: Tả anh bộ đội.

Anh bộ đội cao khoảng 1,20 m, súng AK dài 1m rưỡi.

(Nhiều độc giả sưu tầm)

Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 1)

Sunday, April 17th, 2011

Đề: Tả ông nội.

Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: Cơm chín chưa bây?

Đề: Tả một dụng cụ lao động.

Chiếc xẻng nhà em có rất nhiều công dụng, để hốt rác, và còn dùng để xúc cứt chó nữa.

Đề: Miêu tả về bố.

Bố em có một hàm răng vàng, hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.

Đề: Em hãy miêu tả mùa Xuân.

Mùa xuân ở quê em mở rất nhiều hội. Những ngày ấy trên đường có rất nhiều các ông các bà tay cầm ô đen ô đỏ đứng nói chuyện râm ran như bầy chim líu lo gọi mẹ.

Đề: Tả cây chuối.

Nhà em có cây chuối rất to, chiều nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên, cành chuối rung rinh.

Nguyễn Hưng (st)

Cười giải trí: Lý sự vui

Monday, April 11th, 2011



Không phải ai xăm mình cũng xấu , nhưng những người xấu đều xăm mình .

Tự hào từ bàn tay trắng , ta tạo nên … vô số nợ ..


”   Ai cũng tưởng em điên , chứ thực ra em điên lắm !!!


”   Thất bại vì ngại thành công …


”   Đừng bi quan , trong cái rủi nó còn có cái xui ….


”   Đẹp trai , nhà giàu , có …. xe đạp riêng .


”   Wánh nhau là tinh thần thể thao . Đạp nhau xuống ao ấy lại là tinh thần bơi lội ….


”   Không cần mình đẹp … Chỉ cần người khác xấu ..

”   Có khi nào trên đường đời tấp nập …tui zô tình dzấp phải bịch KIM CƯƠNG .


”   Ngu không phải là cái tội mà cái tội là không biết mình ngu !


”   Sống là phải cho đi ! Hãy cho đi tất cả những gì bạn có ,để rồi hối hận nhận ra rằng đòi lại sẽ rất khó !


”   Không bao giờ bán đứng bạn bè khi chưa được giá ..

****************



Tiễn bạn đi lấy vợ

Đời trai nay đã thôi rồi.
Tin mày lấy vợ rụng rời lòng tao.
Đang bay nhảy sướng thế nào
Tự nhiên mày lại vướng vào vợ con

Vợ con là cái lồng son
Đường vào thì có, chẳng còn đường ra
Vợ mày là con người ta
Nghĩ mày với nó, chẳng bà con chi.

Con gái là cái quái gì?
Mà mày mê mệt mày đi vào tròng
Thuyền quyên là bẫy anh hùng
Bao người đã chết, mày không thấy à?

Ngày xưa mày vẫn ba hoa:
“Thằng nào ngu mới bị sa lưới tình”
Giờ đây cáo đã thành tinh
Đã thấy bẫy sập, còn xin được vào.

Độc thân thì sướng biết bao
Bao nhiêu con gái đua nhau lôi mời
Bây giờ đã vợ con rồi
Đi về khai báo, chạy trời khỏi mưa.

Tiền lương tháng tháng phải đưa
Tiêu xài mua sắm phải thưa với bà
Thân trai rửa bát quét nhà
Vợ kêu thì dạ, còn ra nỗi gì.

Bạn bè rủ nhậu chẳng đi
Sợ về nằm thảm tối thì đứt hơi
Ôi ôi ôi hỡi mày ơi
Kể như tao khóc cho đời bạn tao.

Lượm!

Chuyện vui: Tiếng Việt Hiện Đại / Chuyện “Tình Yêu Phai Nhạt”

Wednesday, March 16th, 2011

free hit counters

Nguyễn Tài Ngọc

Hôm nay tôi tụ tập những chữ mới lạ này (chữ in nghiêng), viết lồng chúng trong một câu chuyện để đọc cho vui. Giống như hầu hết những  thơ văn khác tôi viết đều là chuyện có thật vì tôi không giỏi trí tưởng tượng (tôi chỉ bóp mép sự thật một tí), câu chuyện sau đây cũng là không giả tạo: khi còn độc thân tôi có một con chó, có một chiếc xe gắn máy, và phần cuối của bài viết là chuyện thật xẩy ra khắp nơi trên đất Mỹ. Xin mời bạn đọc, “Tình Yêu Phai Nhạt”:

———————————————————————–

Tình Yêu Phai Nhạt

Tôi nhìn đồng hồ hai cửa sổ không người lái trên tay, bây giờ đã 6 giờ sáng. Bật kênh phát sóng số 3 nghe bản thông tin, TV tiên đoán hôm nay có khả năng mưa. Tình hình Ai-Cập đã bớt căng vì công an, quân đội, kể cả lính gáilính thủy đánh bộ kiểm soát đường phố khắp nơi.   Một tướng lãnh đọc bài nói loan báo an ninh đã được bảo quản, tình trạng đất nước tốt, báo cáo tốt, các quan chức nhà nước sẵn sàng làm việc nghiêm túc trở lại để phục hồi đất nước. Vẫn còn quá sớm để thức dậy, nhất là hôm nay Thứ Bẩy  tôi không phải động não đi quảng trường quy hoạch quy trình cho nhân viên được quán triệt phương án, thế nhưng tôi vẫn ráng động viên cơ thể đứng dậy,  bước ra khỏi giường.

Xuống dưới nhà, tôi vào bếp bắc nồi vừa chiên con sâu mỡ, vừa pha cà phê cái nồi ngồi trên cái cốc cùng một lúc cho tranh thủ  thì giờ. Pha xong, tôi vất xác cà phê ngay vào thùng rác, không dám đổ xuống bồn rửa bát sợ gây ra sự cố, ống nước bị ùn tắc. Mang ly cà phê nóng ra sau vườn nhâm nhi trong khi đọc báo, ngắm cây xanh tốt vì đất được phân bón cải cách, hoặc viết lách vào sáng sớm cuối tuần là cái thú thư giãn của tôi. Căn hộ tôi không được hoành tráng mấy thế nhưng nó xa phi khẩu, đảm bảo yên lặng cho chất xám của tôi được tăng trưởng kiệt suất khi tôi muốn viết lách. Nhà tôi ở núi non xa cách thành thị như thế này thì chắc chắn nhà nước chẳng bao giờ giải phóng mặt bằng để xây đường cao tốc.

Ngày xưa mới lấy nhau thì không sáng nào hai vợ chồng không dậy sớm ngồi thủ thỉ với nhau. Bây giờ sau 27 năm lấy nhau thì căn hộ vắng vẻ, sáng nào tôi cũng ngồi một mình, còn nàng thì vẫn tiếp tục đánh giấc cho đến 8, 9 giờ mới dậy. Sinh hoạt hai vợ chồng vì thế cách ly hẳn.

Tôi còn nhớ rất rõ tình cảm mật thiết nàng dành cho tôi khi lần đầu tiên chúng tôi mới gặp nhau. Ở cuộc gặp lần thứ hai, nàng đã nhờ chị của nàng ở bên (cùng đi nhà thờ với tôi) làm rõ gia cảnh tôi, biết rằng tôi chưa có đối tượng. Vì thế, dù rằng chỉ mới là bạn sơ hữu, nàng nói là nàng muốn liên hệ tình cảm với tôi. Mừng như bắt được vàng, tôi bảo nàng cởi áo ra (lúc ấy đã là buổi đêm). Vừa nghe xong nàng tát cho tôi một bạt tai nháng lửa. Tôi ngạc nhiên quá đỗi nhưng chỉ cần  vài giây suy nghĩ  là tôi đoán ngay lý do tại sao nàng tát tôi: nàng kẹt ở lại Việt Nam tháng 4-1975, chỉ sang Paris năm 1980 nên dùng chữ “liên hệ tình cảm”, có nghĩa là “muốn làm quen với anh”. Tôi thì đi ngày 30-4-1975  nên đâu có bao giờ nghe chữ ấy, chỉ biết chữ “liên hệ tình dục” nên khi nàng nói liên hệ tình cảm, tôi nhanh nhẩu đoảng nghĩ ngay là nàng muốn liên hệ tình dục do đó mới bảo nàng cởi áo ra! Vì vậy mà tôi ăn tát! Đối với các cô khác thì đã un point final tình bạn, không thể nào cho nó triển khai thêm, thế nhưng nàng là người dễ dãi, và nhất là dễ gì tìm được một con trai chảnh như tôi nên sau khi nghe giải thích sự tình, nàng bỏ tất cả bức xức, tha thứ cho tôi.

Hai chúng tôi giao lưu thư từ và trao đổi điện thoại thường xuyên. Nàng là dân trường Tây, lại ở Paris nên viết thư dùng những từ tiếng Pháp làm nhiều lúc tôi phải tìm tự điển hay tư liệu để tra cứu. Mắt tôi kém, lúc nào cũng cần phải đeo kính để hiển thị thơ nàng. Tuy rằng ở Paris , nàng nỗ lực bố trí có cơ hội là sang Mỹ thăm tôi. Khi còn bé tôi ước mơ lớn lên sẽ làm nghệ nhân hay chủ nhiệm, thế nhưng lúc quen nàng thì đời sống tôi thất bại. Tôi không thuộc loại người có đỉnh cao trí tuệ mà chỉ là một người thợ quèn. Ấy thế mà nàng không sốc khi biết nghề nghiệp thật sự của tôi, còn yêu và xem tôi như tôi là một siêu sao! Xa nhau cả đại dương, tôi năng nổ viết thư cho nàng. Nhận được thư tôi nàng phản hồi ngay lập tức. Vài tháng sau, trong một lá thư, tôi đề xuất chúng tôi nên lấy nhau. Câu đáp án của nàng là bằng lòng. Còn sáu tháng nữa mới học xong đại học ở Paris mà nàng bỏ ngang không học nốt làm cho tôi ngạc nhiên khôn xiết khi một tuần sau tôi nhận điện thoại đột xuất của nàng báo hiện đang ở Sân bay Los Angeles ! Ra đón nàng ở Sân bay, gần Trung Tâm Quản Lý Bay Dân Dụng, tôi không khỏi trào nước mắt khi thấy nàng đứng một mình với một chiếc valise to tổ bố. Nàng ôm chầm lấy tôi và nói:

-Em ra trễ vì phải trình giấy tờ ở Hải Quan. Em đi máy bay yên lắm vì tổ lái tốt. Em đăng ký mua vé máy bay hôm kia, bảo cô bán vé khẩn trương tìm vé cho em.  Gia tài em còn lại chỉ có cái hộ chiếu trong tay và cái valise này. Em bỏ học, bỏ việc làm bán phần với thu nhập chẳng là bao nhiêu, bỏ doanh nghiệp xuất khẩu em làm cho người quen, bỏ cả chứng minh nhân dân Tây bên Pháp, bỏ hết tất cả để sang thi công sống với anh. Em có mang học bạ bên Pháp sang để chuyển ngữ,  em sẽ đi học tiếp bên nên anh đừng lo em bỏ học.

Ngừng một lúc, nàng tiếp:

-Em muốn anh quản lý đời em. Thế anh có tiếp thu em không?

Quá cảm động với tình yêu nàng dành cho tôi, dù rằng tôi là người vạm vỡ, ngày xưa là vận động viên của Viện Ung Bứu, vận động viên bóng đá, từng dùng dây thừng kéo những xe đò quá tải, tôi khóc òa và ôm chầm lấy người bạn gái thân thương, hứa rằng sẽ trọn đời yêu và nuôi nấng nàng. Nếu nghề chính của tôi không đủ nuôi hai đứa, tôi sẽ tìm nghiệp dư, tìm đủ mọi cách kiếm sống, quyết không bao giờ để nàng đói. Khi độc thân tôi có một con chó và một chiếc xe gắn máy, mua với một giá bèo. Từ ngày lấy vợ, tôi bán chiếc xe gắn máy để khỏi phải đội mũ bảo hiểm. Tôi giải phóng luôn con chó để có thì giờ tiêu khiển với nàng.

Những năm tháng đầu và cho cả đến thời gian gần đây, đời sống vợ chồng tôi thật hạnh phúc. Hai chúng tôi lúc nào cũng có ý tưởng nhất quán, không bao giờ gây gỗ nhau.  Nàng mê tôi còn hơn Alain Delon, chiêu đãi tôi ngày này qua ngày khác. Thế nhưng từ ngày nàng bắt đầu xem phim bộ hay Paris By Night, nàng bắt đầu sao lãng, bỏ bê tôi, không thèm đi tham quan với tôi mà chỉ liên hệ với những cô khác cùng sở thích. Đã thế, nàng còn chỉ đạo tôi làm việc nhà nữa chứ!

Một lần tôi mổ răng về nhà nằm liệt giường có sự cố, cần cứu hộ. Nàng hỏi tôi có muốn ăn cháo thì để nàng nấu. Tính tôi không thích người khác mệt nhọc vì mình, không muốn vợ phải vất vả vì tôi nên tôi mới bảo nàng là không cần nấu, tôi ăn mì gói là món ăn chủ đạo cũng được rồi vì mì gói cũng đủ chất lượng. Tôi ăn mì gói một ngày, hai ngày, ba ngày thì không sao, nhưng đến ngày thứ tư, thứ năm thì ngán đến tận cổ, muốn tranh thủ ăn lắm nhưng nuốt không trôi, thế mà nàng vẫn không nấu gì cho tôi ăn. Qua đến ngày thứ sáu, tôi mới hỏi nàng sao không thấy nấu cháo gà, cháo thịt cho tôi ăn thì nàng lý giải chính tôi là người nói  với nàng  không cần nấu nên nàng để dành thì giờ rảnh rỗi xem hát đôi, hát tốp của những ca sỹ trên sân khấu đại trà tiên tiến của Paris By Night! Cứ theo chế độ dinh dưỡng nàng dành cho tôi như thế này, thay vì thổi cơm tốc độ cho tôi ăn thì không nấu niếng gì hết cho tôi đói,  chẳng mấy chốc tôi sẽ là hành khách trong bài Con đò đưa xác.

Hơn 27 năm sống với nhau, sau khi đã tốn bao nhiêu công sức nâng cấp một người ở chợ Bàn Cờ  như tôi (nhà tôi gần Hội Chữ Thập Đỏ), vợ tôi không còn mê tôi nữa. Tôi đã tư duy định leo lên máy bay lên thẳng rồi khi ở trên không, nhẩy ra ngoài máy bay tự tử để cho vợ tôi thấy hệ quả khi nàng không còn yêu tôi. Thế nhưng một ông bạn già Phó Tiến Sĩ của tôi 70 tuổi, đã về hưu, tuần vừa rồi cảnh báo tôi không nên phí đời giai như vậy. Ông ta muốn dẫn tôi  đến nơi này đàn ông có giá trị hơn vàng vì số đàn bà gấp ba lần đàn ông. Tôi đến thì ông ta đảm bảo bao nhiêu bà sẽ hồ hởi tranh giành chém giết nhau để dành lấy tôi. Ông ta làm việc ở ba nơi. Chỗ nào họ cũng  trả tiền ông ta đến nhẩy đầm với mấy bà vì nơi nào đàn ông cũng đều khan hiếm trầm trọng, không đủ người để nhẩy.  Khi đến nơi làm việc, lúc nào ông ta cũng không có thì giờ nghỉ ngơi vì hết bà này đến bà khác dành giật nhẩy với ông ta. Đã thế, họ còn cho ông thêm tiền bồi dưỡng! Tôi không cần nhẩy giỏi, chỉ biết cơ bản là đủ. Nếu tôi nhận lời đi theo ông ta thì tôi nhất định sẽ không còn buồn vì vợ bỏ bê tôi. Ngược lại tôi sẽ hưng phấn vì các em gái này sẽ thống nhất tranh nhau o bế tôi, không rời tôi nửa bước, không cho tôi về nhà sớm. Ngoài ra, ở đó họ còn dùng máy điện tính, máy quét, thỉnh thoảng hư cần người sửa. Tôi sửa được mọi sự, đến đó vừa nhẩy đầm vừa sửa phần cứng, phần mềm cho họ thì họ lại càng yêu mến, đời sống tôi sẽ được hoàn toàn thoải mái vô tư.

Tôi chưa biết xử lý ra sao vì hôm qua ông ta mới nói cho tôi biết nơi ông ta đi làm: Viện Dưỡng Lão Cao Cấp Thành phố với tuổi trung bình của hội viên là 73 tuổi.

Nguyễn Tài Ngọc

March 2011

bài nói         diễn văn

bảo quản     che chở

bèo              rẻ

bố trí           sắp đặt

bức xức       dồn nén, bực tức

căn hộ          căn nhà

chất xám      thông minh

chủ đạo       chính yếu

con sâu mỡ  lạp xưởng

cơ bản         căn bản

đại trà          quy mô

động viên    khuyến khích

đề xuất        đề nghị

đột xuất       bất ngờ

hiển thị         xem

hưng phấn   vui sướng

khẩn trương  nhanh lên

kiệt suất      xuất sắc

làm rõ         điều tra

năng nổ       siêng năng

nghệ nhân    nghệ sĩ

nghiêm túc  nghiêm chỉnh

nhất quán    đồng nhất

phương án   kế hoạch

quá tải         quá trọng lượng

quy trình     tiến trình

quán triệt    hiểu rõ

tổ lái           phi hành đoàn

tranh thủ     cố gắng

trao đổi       nói chuyện

tư duy         suy nghĩ

Chiều Thứ Sáu: Cười Chút Chơi

Friday, March 4th, 2011

Nói có sách mách có chứng:

Phụ nữ …

Phụ nữ cũng như phần mềm máy tính. Giao diện đẹp chưa chắc đã chạy ổn định. Chạy ổn định chưa chắc đã xử lý thông minh. Xử lý thông minh chưa chắc dễ bảo trì. Mà nếu một phần mềm có đủ hết các yêu cầu trên thì chắc gì mua được, mà dù có mua được đi nữa thì chưa chắc gì chúng ta có đủ trình độ quản lý, nếu có đủ trình độ quản lý… thì cũng luôn phập phồng lo sợ mấy thằng hacker nó… hack mất!

Vẽ theo……

Có một ông nọ vào trong phòng triển lãm tranh để coi tranh, bỗng ông giật mình bởi vì thấy một bức tranh vẽ hình người đàn bà khỏa thân giống vợ của mình, ông liền vội vả về nhà giận dữ hỏi bà ta:
–  Có phải em làm người mẫu cho thằng cha họa sĩ kia vẽ hình khỏa thân không ?
– Ðâu có đâu, em đâu bao giờ làm người mẫu cho thằng cha họa sĩ đó, chắc là ông ta vẽ theo trí nhớ thôi…

Khó tính?

Một ông phàn nàn với đồng nghiệp:
– Phụ nữ thật khó tính. Năm ngoái, vợ tôi báo tin sắp được làm mẹ, tôi tặng cô ta bó hoa. Vậy mà hôm qua, tôi báo tin sắp được làm bố một đứa bé nữa, cô ta lại đập cán chổi vào đầu tôi!

Thiên thần

Bé hỏi mẹ:
– Mẹ ơi, có phải các thiên thần có cánh và biết bay không mẹ?
– Đúng rồi con yêu.
– Hồi sáng lúc mẹ đi chợ, con nghe bố gọi chị giúp việc là thiên thần. Thế bao giờ thì chị ấy bay?
– Ngay bây giờ đây, con ạ!

Người Vợ Tuyệt Vời
Hai người bạn nói chuyện với nhau:
– Có lẽ mình phải xin ly dị.
– Sao vậy?
– Vợ mình nửa năm nay không thèm nói với mình một câu nào.
– Cậu điên à! Biết tìm đâu ra một người vợ tuyệt vời như thế.

ĐÀN BÀ GIỎI THẬT
Một bà sau khi cho tiền ông hành khất ở cuối nhà thờ liền hỏi:
“Sao ông ra nông nỗi này, vợ con ông đâu?”
“Thưa bà, vợ tôi chẳng may qua đời rồi ạ. Nếu vợ tôi còn thì tôi đâu đến nông nỗi này ạ”
Bà quay sang ông chồng:
“Thấy chưa, đàn bà là đảm đang lắm. Không có đàn bà là chỉ có nước đi ăn mày. Nhưng khi còn sống bà ấy làm gì hả ông?”
“Thưa nó đi ăn mày thay cho tôi ạ.”

BỆNH TÌNH
Chăm sóc chồng ốm nặng, cô vợ sụt sùi hỏi:
– Anh thấy trong người thế nào?
Chồng:
– Mấy hôm nay em bớt nói, thần kinh anh đã ổn định dần, đỡ co giật.

Chọn đàng nào?
Chồng đang xem ti vi thì vợ giục:
– Anh đi chợ đi!
– Đó không phải là công việc của đàn ông!  chồng đáp.
– Thế hả? Vậy thì lên giường ngay, tôi sẽ giao cho anh việc của đàn ông!
– Thôi được rồi! Cái giỏ đi chợ đâu?.

Tự đọc – Tự hiểu
Người đàn bà đứng trước gương ngắm nhìn và tỏ vẻ hài lòng vì chiếc áo lông thú mới mua, thì cậu con trai đi học về:
– Đẹp quá, có phải bố mua cho mẹ cái áo này không?
– Bố nào mua, cứ chờ bố mày thì đến cả mày cũng chẳng có nữa là áo.

CHẤP NÓ LÀM GÌ !!
Vợ phát hiện ra chồng mèo mỡ ghen tuông. Chồng thanh minh:-Em biết không, gì em cũng hơn nó hết, đây nhà to em ở với anh cả đời, nó chỉ ở với anh phòng khách sạn mấy chục mét vuông có 1 đêm, chấp nó làm gì, tiền lương anh đưa em hết, chỉ đưa nó vài vé thôi, chấp nó làm gì, em hàng trăm bộ quần áo, nó nghèo lắm quần áo không đủ mặc đâu, có vài mảnh che thân, chấp nó làm gì, còn…. còn về nhan sắc hả, nó phải kêu em bằng…cụ bà, chấp nó làm gì !!! 🙂

St: KL

Những hình ảnh kỳ cục nhất năm 2010

Saturday, February 26th, 2011

Người phụ nữ vạch áo cho bê bú, lạc đà lướt ván, khỉ mặc trang phục cảnh sát… là những hình ảnh lạ mắt nhất năm 2010.


Một chú chó trong vườn thú ở tỉnh Hà Nam (Trung Quốc) được “trang điểm” giống hệt hổ.

Một phụ nữ có tên Couthi Bai ở làng Kilchu thuộc bang Rajasthan, miền bắc Ấn Độ, đã cho bê con bú sữa 4 lần mỗi ngày kể từ khi bê mẹ chết.

Một con lợn thui trong trang phục ca sĩ tại một cửa hàng ở La Loma, Manila (Philippines) thu hút sự chú ý của rất nhiều khách qua đường. Đây là một chiêu quảng cáo để thu hút khách.

Cô dâu ngủ gật trong lễ cưới tập thể diễn ra tại một nhà thờ ở Đại học Sun Moon tại Asan (Hàn Quốc).

Cô bé Elisany Silva, 15 tuổi (người Brazil), đang được coi là teen cao nhất thế giới với chiều cao 2m06.

Một người đàn ông đang được hai người khác giữ chân để chui xuống đất lắp đặt hệ thống dây cáp điện ngầm ở Noida, Ấn Độ.


Anh Domingo Pianezzi, 44 tuổi, người Peru, miệt mài dạy chú lạc đà có tên Pisco lướt ván ở Thái Bình Dương.


Một người đội chiếc hộp màu trong suốt để tưới hoa tại Lễ hội Xin chào Seoul ở Hàn Quốc.


Thử “độ cứng” của đầu ở Minsk, Belarus.


Đây là hình ảnh một tục lệ truyền thống của người Tây Ban Nha. Một người đàn ông mặc trang phụ đỏ vàng (tượng trưng cho quỷ thần) nhảy qua 4 em bé đang nằm ở Castrillo de Murcia (Tây Ban Nha) với hi vọng sẽ đuổi được tà ma.

Người đàn ông này bị phạt đeo rất nhiều những chiếc kẹp quần áo trên người vì bị thua trong một trò chơi có tên là Domino ở Cite Soleil (Haiti).

Santisuk, chú khỉ 5 tuổi, mặc trang phục cảnh sát, đi trên chiếc xe tuần tra ở Saiburi, Thái Lan. Chú khỉ này từng bị thương và được cảnh sát cứu.

(Theo Reuters/Bưu Điện Việt Nam)